Những người nào hạnh phúc trong cuộc sống hàng ngày sẽ có sức khỏe tốt hơn, một nghiên cứu mới đây cho biết. Điều này có nghĩa là những người hạnh phúc hơn sẽ có tim và hệ tim mạch khỏe mạnh hơn, giúp giảm nguy cơ bệnh tật như bệnh tiểu đường. Các nghiên cứu trước đây đã chỉ ra rằng sự phiền muộn có liên quan đến vấn đề sức khỏe so với trạng thái cảm xúc bình thường. Vài nghiên cứu cho thấy hiệu quả của sự lạc quan đối với sức khỏe. Hiện nay, các nhà nghiên cứu tại trường đại học Luân Đôn, Anh đã chỉ ra mối liên hệ của sự hạnh phúc mỗi ngày đối với sức khỏe. "Nghiên cứu này chỉ ra rằng bất cứ người nào hạnh phúc hay ít hạnh phúc hơn trong cuộc sống hàng ngày đều có ảnh hưởng quan trọng đến sự xuất hiện của các yếu tố gây ra các hoạt động sinh học có mối quan hệ với bệnh tật. Có lẽ cười nhiều hơn là liều thuốc tốt nhất", bà Jane Wardle, nhà tâm lý học và là thành viên nhóm nghiên cứu, cho biết. Nhóm được nghiên cứu gồm 216 người nam và nữ ở độ tuổi trung niên đang sinh sống ở Luân Đôn, Anh. Nhóm này được yêu cầu đánh giá họ hạnh phúc như thế nào khi được tác động để có cảm xúc trong năm giây cuối cùng ở khoảng 33 thời điểm trong những ngày làm việc và ngày nghỉ của họ. Ở những thời điểm này, nhịp tim và sức ép của máu của họ cũng được đo bằng một hệ thống tự động. Các mẫu nước bọt cũng được lấy từ những người tình nguyện tại tám thời điểm trong một ngày làm việc và một ngày nghỉ ngơi để kiểm tra mức độ các hóc-môn gây stress. Ở một trường hợp khác, những người tham gia cuộc nghiên cứu được mời vào phòng lab và được làm cho "stress vừa phải" trong khi các phản ứng sinh học của họ được ghi lại. Nhóm nghiên cứu đã loại trừ các yếu tố như vị trí kinh tế-xã hội, tuổi tác và giới tính để tìm ra những tác động của hạnh phúc đối với sức khỏe. "Nếu bạn hạnh phúc hơn, lượng cooctizon cả ngày của bạn cũng ít hơn", Wardle nói. "Đó là đối với nam giới, còn đối với nữ giới thì khi bạn hạnh phúc hơn, nhịp đập trung bình của tim bạn cũng thấp hơn", bà nói thêm. Cootizon là hóc-môn gây stress mức độ cao được cho là có liên quan đến bệnh tiểu đường chủng II và bệnh tăng huyết áp. Nhịp tim thấp hơn cũng liên quan đến tình trạng của hệ tim mạch. Wardle thêm rằng khi bộ não hoạt động trong trạng thái hạnh phúc "có thể làm giảm những phiền muộn và cáu kỉnh trong cuộc sống hàng ngày hơn". Các cá nhân tham gia cuộc nghiên cứu cho rằng khi họ hạnh phúc trong mỗi khoảng thời gian mà họ được yêu cầu thì lượng protein trong máu cũng thấp hơn (được gọi là fibrinogen), kéo theo tình trạng stress. Phân tử này làm cho máu "đông" và khá quan trọng trong quá trình làm đông, nhưng sự tập trung nhiều các phân tử này có thể báo hiệu các vấn đề về chứng nhồi máu cơ tim trong tương lai. (Theo Newscientist)
Hạnh phúc giúp giữ gìn sức khỏe
Bí mật của hạnh phúc
Luôn hài hước: Sự quyến rũ của nụ cười là liều thuốc hiệu nghhiệm trong mọi hoàn cảnh. Khi bị ai đó chế giễu thì sự hài hước chính là câu trả lời sắc sảo nhất. Bạn phải học cách tự hào"chiều cao" của mình dù bạn "không cao", với những câu nói hóm hỉnh bạn có thể phá tan bầu không khí nặng nề. Nếu có buồn phiền, hãy tống khứ nó. Đó là cách bạn học tự hào về bản thân thậm chí khi mọi thứ tưởng như tồi tệ nhất thì vẫn còn một lối thoát. Nếu bạn vẫn cứ trong vòng luẩn quẫn, tại sao không tống khứ nó và nhìn về tương lai một cách lạc quan hơn. "Tôi đã từng cao 1m6, bây giờ tôi cao 1m62. Như vậy tôi đang phát triển lên. Chỉ trong vài năm nữa, tôi sẽ lên 1m66". Hãy xem sự phát triển đó chính là tương lai của bạn. Thể hiện cảm xúc chính mình. Julia Roberts, Sandra Bullock and Hilary Swank rất thích đan len. Elizabeth Hurley thì cũng thú nhận cô dành hàng giờ đồng hồ cho trò chơi lắp hình. Jodie Foster lại thích nấu ăn. Nhưng vận động viên Davis lại hứng thú với trò chơi bắn cung. Cô xem thể thao là cơ hội để thể hiện bản thân mình. Cô luôn đem tinh thần đó vào các đường chạy ở đại hội Olympic năm 1999. Cô đã được xếp vào một trong những xạ thủ bắn cung xuất sắc nhất nước mỹ, thể thao đã bật rõ cái tôi trong con người cô. Khám phá bản thân mình qua nhiều tình huống của cuộc sống: Hầu hết các ca sĩ, vận động viên thể thao đều khám phá thêm con người mình khi nhảy qua lĩnh vực đóng phim. Họ đều có nhiều cơ hội thành công trong nền công nghiệp làm phim. Những ngôi sao như Drew Barrymore, Sharon Stone dù đóng phim để bảo vệ động vật hay chóng lại căn bệnh AIDS đều thể hiện con người mình bằng ngôn từ, bằng hình ảnh nhân vật, và họ cảm thấy hạnh phúc khi làm điều đó. Đôi lúc, họ mượn điện ảnh để phát hiện thêm một góc cạnh nữa ở con người mình. Bạn không nổi tiếng, bạn chẳng có cơ hội đóng phim, vậy tại sao bạn không phá hiện mình qua cách bạn xử lý tình huống trong cuộc sống? Biết vượt qua khó khăn. Madona đã từng thành công trong Evita nhưng lại thất bại ê chề trong phim "Cô gái đó là ai". Nhưng Madona vẫn luôn nổi tiếng vì cô ấy biết bỏ qua, lờ đi những thất bại để cố gắng hơn các vai diễn sau. Và cô ấy đã thành công. Thất bại không làm ta chùn bước. Con người có thể tìm thấy hạnh phúc trong thành công. Đó chính là bí quyết của cuộc sống. (Theo Tuổi Trẻ)
Đợi chờ
Đại văn hào Lev Tolstoi đã có một câu để đời: “Nguyên nhân chính gây ra các nỗi bất hạnh trong gia đình là vì mọi người được giáo dục rằng hôn nhân sẽ luôn mang lại hạnh phúc”. Có thực là như thế? Ai phải vì ai? Đến phòng tư vấn hôn nhân buổi chiều hôm ấy là một phụ nữ khá trẻ, xinh đẹp, ăn mặ sang trọng... Chị cho biết, mình đang giữ vị trí khá cao trong một công ty liên doanh, có nguồn thu nhập ổn định từ tiền lương và cả từ việc làm ăn bên ngoài công ty. Chị đã lập gia đình hơn 8 năm với người mà chị đã tìm hiểu và yêu thương suốt thời gian học đại học – dù xét ở góc độ nào đó thì chồng chị thua chị nhiều mặt, từ hình thức bên ngoài cho đến gia thế, vị trí xã hội... Thế nhưng, mấy ai biết trong hôn nhân chị lại là người thua thiệt, bất hạnh. Hai vợ chồng chị thường xuyên cãi vã vì những chuyện “nhỏ nhặt”, nhưng lại ảnh hưởng nặng nề đến hạnh phúc gia đình. Ví dụ như chuyện chồng chị luôn vứt mọi thứ bừa bãi, hay bỏ mất vật dụng, chìa khoá; hay nhậu nhẹt, uống cà phê, la cà với bạn bè, không bao giờ quan tâm đến sở thích, niềm vui, nỗi buồn của vợ... Điều đáng ghét nhất là dù có đến hàng tá tật xấu, nhưng anh lại luôn chê vợ là không giỏi bếp núc, không hiếu thảo với cha mẹ chồng, không biết cách đối nhân xử thế... Chị đang quá chán nản, suy sụp tinh thần và muốn ly hôn thật nhanh để thoát khỏi cuộc sống chung tồi tệ này. Chuyên viên tư vấn hỏi: “Vậy theo chị, anh ta phải như thế nào chị mới cảm thấy hạnh phúc?”. Người phụ nữ trả lời: Anh ấy phải từ bỏ tất cả những tật xấu mà tôi không thích!”. Một cuộc hôn nhân khác mà theo nhận xét của nhiều đồng nghiệp trong phân xưởng may của một công ty giày da ở Bình Dương, thì chị Hồng Trinh là người “có phước mà không biết hưởng”. Trước khi cưới, chị và anh Quốc Tuấn - chồng chị ở cùng xóm, làm cùng hãng, có nghĩa là đã biết quá rõ về nhau. Cưới rồi, sáng vợ chồng dắt tay nhau đón xe công ty đi làm, chiều cùng về. Lương, thưởng của chồng bao nhiêu chị đại diện lãnh không thiếu một đồng. Con cái sinh ra có nội ngoại hai bên đỡ đần. Đã vậy, chồng chị Trinh lại nổi tiếng là hiền lành, đứng đắn. Anh không vướng một món nào trong tứ đổ tường... Thế nhưng, chị Trinh lúc nào cũng than vắn thờ dài đại loại như: tưởng lấy chồng để được nương tựa, ai ngờ cũng phải nai lưng vừa đi cày, nuôi con, chăm chồng, vừa làm bổn phận con dâu... “Biết thế hồi đó ở một mình cho sướng thân!” là câu cửa miệng của chị Trinh với bạn bè. Câu đó đến tai, ban đầu anh Tuấn chặc lưỡi bỏ qua, nhưng dần dần anh đâm buồn bực, sinh tật nhậu nhẹt. Mâu thuẫn nặng nề đến mức họ phải đưa nhau ra toà xin ly hôn. Tại toà, chị Trinh khai: “Anh ấy tưởng giao hết tiền lương cho vợ, không chơi bời nhậu nhẹt là xong à? Tôi cần một cái đầu biết tính toán, biết lo lắng cho tương lai con cái... Chuyện lớn, chuyện bé gì anh ấy cũng phó mặc cho tôi, bảo muốn làm sao thì làm. Tôi tủi thân lắm. Tôi là đàn bà mà. Tôi cũng muốn được che chở, nâng niu, chăm sóc chứ tôi đâu cần cái quyền muốn làm gì thì làm”. Chồng chị Trinh cũng nổi quạu: “Còn tôi, bộ bà tưởng bà đã làm cho tôi sung sướng lắm sao? Vợ gì mà suốt ngày chẳng nghe được một câu cho chồng mát bụng, chẳng biết ngoại giao cho chồng nở mày nở mặt. Người ta nói “giàu nhờ bạn, sang nhờ vợ”. Bà không giúp tôi làm giàu được thì cũng cố mà làm cho cái nhà này yên ổn, chứ ai lại suốt ngày mặt mày cứ như đưa đám”. “Thâm niên hơn cả là đôi vợ chồng Thu Oanh và anh Trần Vũ. Họ đã chung sống hơn 20 năm, có ba con, con út đang học lớp 10. Chị Oanh là giáo viên dạy văn ở một trường PTTH, anh Vũ đang dạy tin học cho các trung tâm dạy nghề. Về vật chất họ không thiếu thốn, công việc cũng không đến nỗi vất vả, con cái cũng ngoan ngoãn, nhưng cuộc hôn nhân của họ vẫn rơi vào tình trạng u ám. Anh Vũ thổ lộ với bạn bè: “Ai thấy gia đình tôi cũng cho là hạnh phúc lắm. Vậy là lầm to. Vợ tôi là cô giáo nhưng lại kém về mặt tâm lý, lúc nào cũng xem tôi như một bài tập làm văn, xét nét tìm lỗi chính tả, tìm những chỗ sai ngữ pháp... Tìm một lời khen nơi bà ấy đã khó, tìm một lời âu yếm, yêu thương càng khó hơn. Ngày xưa tôi chọn bà ấy vì quý cái tính đoan trang, tề chỉnh, nay thì quá ngán ngẩm... Vì thế, về nhà thấy mặt bà ấy lạnh như tiền là tôi ngồi ngay vào máy tính hay vùi đầu vào sách báo... Mãi rồi quen, chẳng ai nói tới ai, chuyện ai nấy làm, gia đình bên nào người đó lo... Ly hôn thì không được, không đáng nhưng sống chung thì chẳng có gì vui. Nghĩ đến chuyện còn phài sống chung với nhau mấy chục năm nữa mà phát ớn lạnh”. Cải thiện từ đâu? Một người bạn của anh Trần Vũ đặt câu hỏ, sao anh không tìm cách cải thiện cuộc hôn nhân của mình? Anh Vũ cho biết, đã có góp ý xa gần vài lần với vợ vì nói thẳng ra thì kỳ quá, nhưng thấy bà ấy không thay đổi nên để... trôi luôn. Người bạn tiếp tục chất vấn: “Vậy ông có quan tâm, âu yếm, nói những lời yêu thương với vợ không?”. Anh Vũ nhăn nhó: “Bà ấy dạy Văn, lại là phụ nữ, thì chuyện dịu dàng âu yếm với chồng đương nhiên phải có chứ! Còn tôi là đàn ông, nói ra ngượng lắm, cứ như... đóng phim. Sao hồi yêu nhau, chuyện âu yếm thấy dễ ợt, đến lúc chugn sống mới thấy sao khó quá...”. Ông Lý Bình Thâu – một nhà nghiên cứu về xã hội học gia đình của Trung Quốc, từng nhận định: “Hôn nhân không phải là chuyện nhất thời, nó đòi hỏi lòng kiên nhẫn suốt đời. Yêu không phải là vất vả một lần để hưởng thụ mãi mãi mà tình yêu cần phải bồi đắp không ngừng”. Có lẽ, chính vì nghĩ mình đã cho đi một tình yêu to tát, mình đương nhiên phải được nhận lại sự đền bù, nên không ít người đã chủ quan trông đợi ở người kia một sự hi sinh, một giải pháp nào đó để mang hạnh phúc đến cho mình. Mâu thuẫn trong hôn nhân phát sinh từ đó, thường chỉ là do hàng loạt những chuyện vụn vặt gây nên. Kết hôn không đơn giản chỉ để sống chung, mà là để cùng đem hạnh phúc đến cho nhau trong cuộc sống. Chuyên gia về các vấn đề gia đình và xã hội Trịnh Trung Hoà đã có một lời khuyên dành cho các cặp vợ chồng, là hãy quan tâm chăm sóc gia đình ngay từ khi chưa có vấn đề gì xảy ra. Khi đã nhận ra mâu thuẫn, đã thấy có điều gì đó không ổn thì phải nhanh chóng tìm cách giải quyết, không nên chờ đợi người kia thay đổi, chờ đợi hoàn cảnh chuyển biến hay chờ đợi một phép nhiệm màu nào đó. Bởi trong hôn nhân, mâu thuẫn sẽ chồng mâu thuẫn và ngược lại, khi có tình yêu, hạnh phúc sẽ nhân đôi. Hôn nhân là một sự kết nối giữa hai con người. Bản thân hôn nhân không tự nó mang lại hạnh phúc đến cho một ai, mà chính hai người trong cuộc phải đem hạnh phúc đến cho nhau. Trông chờ người kia mang hạnh phúc đến cho mình là một sai lầm, vì hôn nhân luôn gắn với hai chữ trách nhiệm. Trông chờ, ỷ lại cũng đồng nghĩa với sự vô trách nhiệm với cuộc hôn nhân của chính mình. (Theo Phụ Nữ TP.HCM)
Chia tay nhé, người tôi không yêu
Không phải lúc nào chúng ta cũng gặp được đúng “đối tượng”. Có nghĩa là người mà mình thích chưa chắc đã thích mình, còn người mà mình không muốn yêu lại săn đón mình tới tấp. Đôi khi vấn đề này trở nên vô cùng phiền toái. Phải làm gì đây? Bỏ chạy? Không, người phải chạy chính là kẻ đã mang đến rắc rối cho chúng ta. 1. Đối tượng tấn công bằng cách mời bạn đi uống nước? Thì đi chứ sao. Từ chối mãi sao tiện! Nhưng đến nơi, thay vì cà phê sữa, đen hay một loại đồ uống thông thường nào đó bạn hãy: “cho tôi vại bia” mà không cần hỏi người kia uống gì, việc kia là của người phục vụ cơ mà. Hãy tỏ ra khác người một chút. Nếu đó là một bar sang trọng, bạn thử yêu cầu một loại bia rẻ tiền nào đó, hoặc bạn thử yêu cầu rượu cần xem sao. Nhược điểm: bạn phải chịu quê độ một chút với người phục vụ. Ưu điểm: mặt cô nàng/anh chàng đang đỏ rần rần lên kìa, còn mắt thì trợn ngược. Xấu hổ và chán là cái chắc! 2. Giả sử như cả hai cùng gọi thức ăn thì bạn hãy tỏ ra galăng một chút bằng cách lấy khẩu phần của người ta và cắt thành từng miếng nhỏ. Xong xuôi, hãy thách đố đối phương ăn thi với bạn, rồi không để họ kịp phản ứng, bạn hãy “tăng tốc “ và “về đích” ngay. Nhược điểm: Bạn đang tự gây ra một hình tượng xấu về mình không phải chỉ với đối phương và cả với mọi người xung quanh. Họ sẽ nghĩ: “Sao thằng cha này lại có thể thích một con bé vớ vẩn như thế nhỉ?” Ưu điểm: Có thể đối tượng cũng đang nghĩ thế đấy. 3. Nói chuyện: Nên chọn những vấn đề thời sự nóng hổi làm đề tài cho cuộc nói chuyện của hai người. Bạn cứ thao thao bất tuyệt, thậm chí bạn không hiểu mình - đang - nói - gì, cho tới khi nào cô nàng/ anh chàng xui xẻo ấy phải cắt ngang một cách tuyệt vọng. Nhược điểm: Đầu óc hơi mệt một chút vì phải vận động liên tục để nghĩ ra chuyện mà nói. Còn cổ họng thì cứ gọi là được một phen hoạt động quá tải. Ưu điểm: Bất kể người kia phản ứng thế nào, im lặng chịu trận hay tranh cãi chỉ ra bạn sai chỗ nọ, nhầm chỗ kia thì cũng đều chứng tỏ họ bắt đầu ngán ngẩm bạn rồi, cố lên… 4. Sang tới chủ đề tình yêu tình báo, bạn hãy say sưa kể ra rằng “những người trước” xinh, đẹp như thế nào; giàu có ra làm sao…nhưng tất cả đều không đi đến đâu vì không ai hiểu bạn cả. “Không hiểu sao các cô ấy/anh ấy cứ nói là anh/em thích hợp với vai “bố trẻ”/ “mẹ trẻ” hơn là người yêu?” Nhược điểm: Bạn sẽ phải vận dụng quá nhiều trí tưởng tượng đen tối để có thể “vẽ” một bức chân dung tự họa về mình (đến chính bạn cũng không nhận ra đấy là mình nữa). Ưu điểm: Đảm bảo đối tượng sẽ bị “khớp” với chiêu này cho mà xem. Sau khi đã áp dụng hết mấy chiêu thức trên mà “đối tượng” vẫn chưa chịu “cao chạy xa bay” thì… bạn hãy thử nghĩ lại xem có đúng là người ta thật sự đáng sợ như vậy không nhé! (Theo Tuổi Trẻ)
Giải mã tình yêu của nàng
Điều gì đang xảy ra với tình yêu của bạn nếu cô ấy cứ hẹn hò triền miên với đám bạn cũ? Và nàng thực sự đang muồn gì qua những hành động hết sức "kỳ quặc?". Bạn có thể tự giải mã được những sự "khó hiểu" đó nếu thấy cô ấy: Cùng đùa với đàn ông khác. Đừng vội cho rằng đó là cô nàng lả lơi khi thấy cô ấy ban phát nụ cười cho bất cứ người đàn ông nào cô ấy gặp và mỗi lần bạn thắc mắc thì câu trả lời chắc chắn sẽ là: "Tính em nó thế". Rất có thể đó là hành động "trả đũa" cho sự thiếu quan tâm của bạn. Nếu bạn có thể đánh mắt hoặc tán tỉnh những cô gái khác thì tại sao nàng lại không? Khi tất cả lý do đưa ra đều không hợp lý thì đừng loại bỏ khả năng cô ấy đang dọn đường cho bạn..."leo cây". Hãy lên kế hoạch cho sự "tái chinh phục" nàng, bằng sự quan tâm đặc biệt hơn. Nếu nàng tiếp tục sự "hồn nhiên thái quá" của mình và cũng chẳng thèm động lòng trước sự thay đổi của bạn thì đã đến lúc bạn phải nghĩ đến mình. Gặp gỡ "tình xưa". Khó có thể chấp nhận chuyện này nhưng nếu cô ấy chỉ thỉnh thoảng đi uống nước hoặc ăn trưa với người yêu cũ thì bạn nên tìm câu trả lời dễ chịu hơn rằng cô ấy phải rất khá khăn để vượt qua thời kỳ "đổ vỡ". Hãy ráng làm người đàn ông rộng lượng để trở thành chỗ dựa tinh thần vững chắc cho nàng. Song cũng không nên thiếu thực tế đến mức quên chuyện "tình cũ không rủ cũng đến". Nên bình tĩnh nói chuyện với cô ấy để biết liệu nàng có còn cảm thấy thích thú và lãng mạn với mối quan hệ xưa và cũng để nàng hiểu việc đang làm sẽ khiến tình yêu hiện tại không thể kéo dài. Nếu có thể hãy cùng anh ấy gặp gỡ anh chàng kia để đối phương "biết mình biết ta". Tuy nhiên, đừng hy vọng thêm nếu cô ấy dành nhiều thời gian với người xưa hơn cho bạn. Đi chơi tối ngày. Những cuộc hẹn hò triền miên với mấy cô bạn thân của nàng biến bạn thành "người thừa". Một con người "hướng ngoại" như cô ấy sẽ không có gì đáng trách nếu bạn biết thay đổi mình. Hãy cùng ra ngoài để chỉ cho cô ấy thấy bạn cũng rất am hiểu về quán bar cũng như rạp chiếu phim. Cũng có thể làm cho những buổi tối bên nhau trở nên sinh động hơn bằng cách thuê các bộ phim mà cô ấy thích để cả hai cùng xem hoặc rủ bạn bè của nàng đến nhà tán gẫu. Song đừng hoài công dã tràng nếu cô ấy lên kế hoạch cho nhiều buổi hẹn mà không hề đếm xỉa tới sự tồn tại của người yêu. Không muốn bị quấy rầy. Không nên vội vàng khép tội lừa dối cho cô ấy khi nàng luôn thích một mình và đôi khi cảm thấy thoải mái khi không có bạn bên cạnh. Những buồn phiền về gia đình, công việc, và cả những chuyện rất khó nói với bạn có thể khiến cô ấy "khép cửa". Cũng có thể cô ấy cảm thấy mối quan hệ của hai người đã tiến triển quá nhanh và đang muốn "ghìm cương" hoặc đơn giản là muốn độc lập và có nhiều thời gian cho riêng mình. Hãy tôn trọng sở thích độc lập ấy và cho nàng thấy bạn là người đàn ông "luôn luôn lắng nghe và thấu hiểu". Còn nếu nàng " độc lập" tới mức cả tháng chẳng buồn gặp bạn thì đừng "cù lần" đi hỏi nguyên nhân làm gì. Khất lần việc đưa bạn ra mắt. Dù lúc nào cũng kè kè bên nhau song với bạn bè, gia đình cô ấy, bạn hình như vẫn chỉ là một trong các "vệ tinh". Lý do có thể đơn giản là vị trí của bạn vẫn chưa "ổn định" trong cô ấy, hoặc nàng vẫn đang thử thách tình cảm của bạn. Hãy tỏ ra quan tâm tới việc gặp gỡ người thân của cô ấy, mời những người cô ấy yêu quý đi uống nước hay ăn tối. Nên chứng tỏ bạn đã rất sẵn sàng cho một bước tiến mới khi chủ động mời cô ấy tới dự các bữa tối của gia đình, giới thiệu cô ấy với bạn bè, họ hàng nhưng khi nàng vẫn cố tình "không hiểu" thì bạn cũng nên "tính lại". (Theo Sành Điệu)
Cho và nhận trong tình yêu
Khi tình yêu đến, người ta có thể cảm nhận được niềm khao khát cháy bỏng từ một nơi sâu lắng nhất tâm hồn và cảm nhận được sự thu hút làm mê mẩn lòng người khi ở bên nhau. Người ta có thể sống hết mình vì tình yêu và sẵn sàng hy sinh vì nó. Tuy nhiên, có rất nhiều bạn bước vào tình yêu hễ hơi gặp khó khăn đau khổ là chán nản, thất vọng. Họ đòi hỏi người yêu phải chiều chuộng mình nhưng chính mình lại quên thể hiện tình yêu của mình qua những hy sinh cho người mình yêu. Một tình yêu chân chính không phải là chỉ biết hưởng thụ một chiều mà là một truyền thông hai chiều: có cho và nhận. Người mà chỉ biết nhận mà không biết cho là người ích kỷ, không bao giờ cảm nhận được niềm vui của tình yêu đích thực. Vì thế mà nhiều người đã nhất trí với tư tưởng: "Yêu là chết trong lòng một ít", "Yêu là tát cạn bản thân mình". Như thế, thì yêu không phải là chết trong lòng một ít mà là hy sinh tất cả bản thân mình. "Không có tình yêu nào lớn hơn người hy sinh mạng sống mình cho người mình yêu". Một điều kỳ diệu thật tuyệt vời là trong cái hy sinh chết đi cho tình yêu ấy chúng ta lại không mất đi, mà chính lúc cho là lúc nhận, chính lúc quên là lúc gặp lại bản thân, chính lúc hy sinh là lúc gieo trồng hạnh phúc. Thường thì những mối tình thiếu hy sinh đều kết thúc bằng sự đổ vỡ. Còn đối với những người thực sự yêu nhau thi luôn biết tôn trọng nhau và xây dựng hạnh phúc lứa đôi bằng sự biết cho biết nhận của mình. (Theo Thế giới Phụ nữ)
Hãy trân trọng tình yêu
Bạn thân mến! Có lẽ kinh nghiệm sống của bạn nhiều hơn tôi nhưng hãy nghe tôi nói một câu: những gì có thể trân trọng thì nên trân trọng. Nửa đêm điện thoại reo, tôi chạy như điên đến nghe. Cầm ống nghe lên, đầu dây bên kia đã gác máy. Đầu óc tôi trống rỗng, không biết làm sao. Nằm trên giường, tôi bất giác thấy lạnh. Nghĩ về người yêu đã mất, tôi không sao ngủ được. Mùa thu năm ngoái, cô ấy gọi điện cho tôi, bảo tôi tìm cô ấy. Tôi đến trước cửa nhà, thấy cô đang ngồi bậc thềm ngoài sân, mắt đỏ ngầu. Tôi chưa hỏi tại sao, cô ấy đã chạy tới ôm tôi, nói: “Cảm giác không có nhà thật đáng sợ, anh ạ”. Nước mắt nước mũi cô ấy chảy khắp người tôi. Tôi không hiểu gì cả, chỉ ôm cô ấy, bảo rằng: “Em sẽ không vay đâu.” Về sau tôi mới biết, hôm đó cô ấy chỉ vô ý nhốt mình ngoài cửa. Cô có đôi mắt bình thường, chân mày bình thường, mũi và miệng cũng bình thường. Trước mặt tôi là một cô gái rất bình thường. Trong đám đông sẽ rất khó phát hiện. Tuy vậy, tôi vẫn yêu cô ấy sâu đậm. Tôi đang xem ảnh cô ấy, bức ảnh duy nhất mà cô đã tặng tôi. Trong ảnh, cô ấy mặc chiếc áo sơmi màu trắng do tôi tặng. Đó cũng là món quà duy nhất tôi đã tặng cô ấy trong suốt ba năm chúng tôi quen nhau. Cô ấy ít đem ra mặc. Tôi cho rằng cô ấy không thích nó. Tôi thường cảm động khi đối diện với cô ấy. Nhưng tôi không biết cách nào báo đáp tấm lòng của cô, cũng chẳng biết làm cách nào biểu lộ. Có lẽ tôi chưa từng nghĩ sẽ nói với cô rằng tôi yêu cô ấy. Những ngày tháng cũ thật đẹp. Đêm khuya tĩnh lặng, thỉnh thoảng tôi lại sờ tay vào tấm ảnh, không muốn đặt nó xuống. Nước mắt rơi trên tấm ảnh không kịp lau. Quen nhau ba năm, cuối cùng cô ấy đòi chia tay. Lý do là: Ở bên tôi, cô ấy không có cảm giác được nương tựa. Tôi chẳng biết phải làm sao. Tôi nghĩ cô ấy không thật sự muốn chia tay với tôi nhưng tôi không hỏi tại sao. Cuối cùng, tôi chỉ có một câu: “Nếu em muốn chia tay, được thôi”. Lúc đó, cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt thất vọng khiến tôi ngỡ mình như một tên tội phạm. Khi cô ấy quay lưng bước đi, tôi biết chẳng bao giờ có thể làm cô ấy quay lại. Có phải những người yêu nhau mãi mãi sẽ như hai toa xe lửa chạy ngược chiều, chỉ có một chút duyên phận đi lướt qua nhau. Khi yêu nhau, họ luôn chờ đợi đối phương nói trước. Những con người đáng thương, tại sao phải cao ngạo như vậy? Sao lại cố chấp như thế? Câu chuyện của chúng tôi đến đây là kết thúc, dấu chấm câu thật nhạt nhẽo. Chia tay hơn một tháng, cô ấy bị tai nạn giao thông. Từ xưa đến nay tôi luôn cho những chuyện như thế chỉ phát sinh trong thế giới của người khác nhưng lần này lại xảy ra đối với tôi, cướp mất cô ấy, người yêu của tôi, người mà tôi thành tâm thành ý muốn cô ấy trở thành vợ tôi. Một người bạn đem chuyện này kể với tôi, tôi đã đánh anh ngã xuống đất chỉ bằng một quyền. Sau đó tôi đỡ anh dậy và nói: “Này bạn, hôm nay không phải cá tháng tư, đừng đùa chứ?” Nghe anh kể lại, hai chân tôi mềm nhũn, không còn biết gì nữa. Tôi và cô ấy quen nhau đã ba năm, có hơn ngàn ngày. Hôm đi khâm liệm, tôi chỉ đứng phía xa nhìn. Nước mắt ướt đẫm, tôi mới rõ tại sao lúc ban đầu cô ấy lại yêu tôi, vì khi đó tôi rất can đảm. Tôi đã cầm tay cô ấy và cô ấy ngoan ngoãn đi cạnh tôi. Giờ đưa tay ra, chỉ còn ảo giác. Cô ấy đã ra đi mãi mãi. Những ngày sau đó, đêm nào tôi cũng mơ giấc mơ tương tự nhau. Tỉnh dậy phát hiện chiếc áo gối ướt mềm. Những giây phút trong bóng tối này, cầm hình cô ấy trên tay, cảm giác của tôi trở nên hụt hẫng. Tôi nằm xuống, chừa chỗ đặt hình cô ấy bên cạnh. Cô ấy mãi mãi ở bên tôi. Bạn thân mến! Có lẽ bạn nhiều kinh nghiệm hơn tôi nhưng hãy nghe tôi nói một câu: những gì có thể trân trọng thì nên trân trọng. Điều co ấy muốn, chỉ là cảm giác được yêu. Nếu bạn yêu cô ấy, hãy nói cho cô ấy biết, để cô ấy có một chỗ dựa trong trái tim vì tình yêu là không chờ đợi. (Theo China)
Bạn có chỉ số đáng yêu (LQ)?
Yếu tố quyết định chỉ số đáng yêu của người phụ nữ được gọi là Lovability Quotient (LQ). Những người phụ nữ đáng yêu là những người có sức hút mạnh về giới tính, hiểu rõ nam giới, sẵn sàng dành nhiều thời gian cũng như công sức cho việc tìm hiểu cá tính của người mình yêu. Điều này còn quan trọng hơn cả ngoại hình, tài năng, học vấn của họ. Muốn có chỉ số LQ cao, các nhà tâm lý học đã đúc kết rằng: 1. Người phụ nữ đáng yêu sẵn sàng coi chồng mình là người quan trọng trong cuộc đời của mình. Đánh giá anh ấy cao hơn mọi người, kể cả chính bản thân mình. 2. Phụ nữ đáng yêu khi giận không có hành động phá hoại hay chơi xấu, không gắt gỏng, biết nói những gì cần nói, biết tha thứ và để quên những việc đáng quên, không phong toả về tình dục hay lợi dụng điều đó để bắt chồng phái thế này thế kia. 3. Phụ nữ đáng yêu không trói buộc hoặc oán trách chồng khi anh ấy mang lại cho gia đình chính là thành quả từ những công việc anh ấy đã và đang làm. 4. Phụ nữ đáng yêu cần hiểu rõ bản thân vị trí của mình trong cuộc sống, biết tôn trọng mọi người xung quanh. Bạn cần hiểu rõ cụm từ Anh yêu em mà không cần luôn miệng hỏi: Em có giỏi không? Là phụ nữ đáng yêu, người vợ tốt, bạn không nên đòi hỏi được tất cả mọi người phải thương yêu, mà chỉ cần có được tình yêu thắm thiết của một người, đó chính là chồng mình. (Theo Tuổi Trẻ)
Tình yêu giá bao nhiêu?
Tình yêu không hề rẻ chút nào tại Anh, nơi mà bạn phải trả 200 bảng Anh (hơn 5,5 triệu VND) cho một cuộc hẹn hò “tiêu chuẩn”, một cuộc khảo sát trên 8,6 triệu người độc thân tại Anh cho biết. Trung bình, đàn ông hay phụ nữ độc thân Anh có năm cuộc hẹn hò trai gái mỗi năm, trong khi người xứ Wales hẹn hò nhiều hơn và kiếm người bạn đặc biệt trong các quán bar hay câu lạc bộ. London là thủ đô trung tâm của cô đơn với 33% người độc thân, hơn bất cứ nơi nào, thậm chí tiền chi trả để hẹn hò cũng mắc mỏ hơn 50%. Theo khảo sát của viện thăm dò dư luận YouGov, 60% nam giới cảm thấy bị cưỡng ép khi làm người đàn ông ga-lăng, móc hầu bao cho buổi ăn tối. Nhưng cũng con số đó, phụ nữ thấy bằng lòng với lệ phí “tiền-hẹn-hò”, chẳng hạn như họ sẵn sàng chi 90 bảng Anh cho quần áo, trang điểm, lòng móng tay... Những chiêu thức lãng mạn tại nơi làm việc cũng nảy nở với 42% người Anh tìm bạn tại sở làm. Nhưng có tới 56% nói họ hầu như thích gặp “người bạn tiềm năng” tại bar hay câu lạc bộ. Chỉ có 15% sử dụng các kỹ thuật hiện đại, như hẹn hò qua internet, hẹn hò “tốc độ” (trên đường đua), để “cưa đổ” đối phương. (Theo AFP)
“Học” yêu
Trong tình yêu luôn có những bài học mà nhiều người vì không biết đã vấp phải những đổ vỡ, đau thương trong cuộc tình của mình. Đừng nghĩ rằng càng yêu nhiều càng có kinh nghiệm. Hãy biết quý trọng tình yêu. Tình yêu bắt nguồn và kết thúc như thế nào? Có nhiều cặp vợ chồng mặc dù không hạnh phúc nhưng vẫn sống chung với nhau vì nhiều lí do: con cái, sợ hãi nỗi cô đơn, bấp bênh về tài chính… Họ bắt đầu nhận ra rằng một cuộc hôn nhân sẽ không thành công nếu không có sự nỗ lực từ hai phía. Tình yêu nảy sinh khi hai người có nhiều giây phút ở bên nhau, cùng chia sẻ niềm vui nỗi buồn, tìm hiểu và chấp nhận những đức tính tốt cũng như xấu của nhau. Nó lớn mạnh khi người này cảm thấy những nhu cầu của mình được người kia làm thoả mãn. Cả hai càng có cảm giác vui thích và hạnh phúc bao nhiêu, ranh giới và khoảng cách giữa họ càng được xoá nhoà bấy nhiêu. Tình yêu mất đi khi hai người không còn dành tình cảm và đem lại niềm vui cho nhau nhiều nữa, nhu cầu của người này không được người kia đáp ứng như trước mà thay vào đó là nỗi buồn, phiền muộn. Những bài học sau một cuộc tình đổ vỡ Li dị, chia tay hay những mất mát trong tình yêu đều gây ra “vết thương lòng” cho mỗi người và lấy đi phần nào niềm hạnh phúc và sự bình yên trong tâm hồn chúng ta. Tuy nhiên, chúng ta có thể biến nỗi đau này thành một lợi ích cho tinh thần mà người ta thường ví von là “kinh nghiệm đau thương”. Nếu bạn đang cân nhắc có nên chia tay hay không thì những bài học dưới đây sẽ là lời chỉ dẫn giúp bạn có một quyết định đúng đắn. Nếu mối tình của bạn và người ấy đã đổ vỡ, chúng sẽ là một liều thuốc chữa lành vết thương trong tim bạn. 1. Nên yêu thương người khác bất chấp những cư xử của họ ra sao. 2. Khám phá ra rằng bạn vẫn có thể sống nếu không có người ấy và tình yêu, hạnh phúc luôn ở bên bạn nếu bạn biết nắm bắt cơ hội. 3. Biến nỗi đau thương này thành sự tự tin để đối đầu với những thách thức cũng như những “trò chơi” tình ái trong cuộc sống. 4. Hầu hết chúng ta nên thay đổi cách nhìn về bản thân. Chúng ta nên học cách để chấp nhận, để yêu và có trách nhiệm với bản thân mình hơn nữa để có thể tạo ra một mối quan hệ mới tốt đẹp hơn. 5. Cần sống một cách nghị lực để vượt qua những tổn thương về tinh thần và không phụ thuộc vào người khác. 6. Nên có có những mối liên lạc một cách ấn tượng và đáng yêu. 7. Không nên gò bó, trói buộc người khác vì như thế sẽ dễ gây ra mâu thuẫn và cướp đi niềm hạnh phúc của bạn. 8. Bạn nên biết rằng mình luôn có quyền làm trái ý người khác. 9. Thư giãn và để tâm hồn mình được tự do. Tự trọng và nghĩ rằng mình sẽ có một mối quan hệ khác xứng đáng hơn. (Theo Solveyourproblem)